Thời đại mới, phương châm mới “Con biết yêu thương, trò có bản lĩnh” tạo nên một thế hệ trẻ đầy tâm – tài – trí – đức.

Hầu hết, ba mẹ và thầy cô đều rất hài lòng với những đứa trẻ biết vâng lời và họ xem như vậy mới là trẻ ngoan. Họ dựa vào phương châm này để đạo tạo những đứa trẻ biết nghe lời. Thế nên khi một đứa trẻ cãi lại thì sẽ bị đánh giá là “không ngoan”.

Con cãi cha mẹ đồng nghĩa với việc bị đánh giá là “trẻ hư” (hình minh họa)

Tuy nhiên, dạy một đứa trẻ nhất nhất nghe lời người lớn chưa hẳn đã là điều hay. Nếu các em thật sự ngoan nói gì nghe nấy thì dần dần có thể trở nên khù khờ, không biết xử lý các thông tin thu nạp được, không có chính kiến của riêng mình, không dám phản ứng trước cái sai, thiếu năng lực tự chủ dẫn đến một thái độ sống thờ ơ và cam chịu. Cũng vì bị áp đặt, người khác nói gì cũng đúng nên đứa trẻ sẽ lười sáng tạo, tư duy.

Tác hại khôn lường khi ở nhà cha mẹ nói thế nào thì con phải răm rắp thế đấy mà không biết được bản thân con có thể sẽ hình thành lối sống 2 mặt. Trước mặt cha mẹ thì gọi dạ bảo vâng nhưng sau lưng thì chống đối, nổi loạn để thể hiện bản thân mà còn “bù đắp” cho những ức chế khi phải nghe lời người lớn bất kể đúng sai. Còn ở trường thì sao, trò giỏi sẽ học cách giải bài theo mẫu, đề mẫu… mọi thứ đều rập khuôn. Có như thế trò mới nhận số điểm cao. Việc tranh luận sẽ khiến thầy cô khó chịu, đôi khi có thái độ “không ưa” học sinh đó và việc học với con chỉ mang tính chất đối phó.

Đã đến lúc cha mẹ cần nhìn lại vấn đề và dạy cho trẻ tư duy phản biện, phương pháp phản biện, tranh luận một cách phù hợp, văn minh chứ không phải là cãi chày cãi cối. Hơn thế nữa, điều cha mẹ cần ở con là một nhân cách, nền tảng đạo đức tốt. Hãy lan tỏa tình yêu thương của bạn để con sống trong hạnh phúc. Có như thế con mới tự tin bước đến một tương lai đầy tươi sáng.

Chính thầy cô cũng cần phải thay đổi quan điểm của bản thân. Thay vì khó chịu với những tranh cãi với học sinh thì hãy thừa nhận những điểm thiếu sót cũng như cập nhật những phương pháp mới để mỗi giờ lên lớp là những điều thú vị. Có như vậy bản thân giáo viên cảm thấy thoải mái và học trò cũng tích cực học tập hơn chứ không phải là “đối phó”.

Thời đại mới thì đừng đi theo lối mòn mà thay vào đó là lúc “con biết yêu thương, trò có bản lĩnh” để kiến tạo một tương lai thành công rộng mở, một thế hệ trẻ mang tâm – tài – trí – đức xây dựng đất nước phồn vinh và tươi đẹp.